4 ngày ago
6 Views

Posted by Phamtran Anh on Saturday, November 9, 2019

CHUYỆN KỂ Ở TRONG TÙ

Chuyện kể ở trong tù thì làm sao mà nói cho hết mà hễ kể ra thì ít nhiều phải nói về mình, về “cái tôi đáng ghét của mình”… Ngay khi khi vừa bước chân đến nước Mỹ, anh em bạn bè thương đều nói tôi nên viết hồi ký để mọi người hiểu rõ hơn về cái cảnh đoạn trường. Đồng thời người ta mua ủng hộ gọi là cũng có chút tiền còm độ thân cà phê thuốc lá đỡ buồn… Bà chị của tôi còn nói thẳng thừng: “Cậu cứ lo chuyện nước non không lo chuyện gia đình, sớm muộn gì vợ con nó buồn phiền, lại chia tay hoàng hôn lần nữa thì cuộc đời xem như “bế mạc”! Tôi cười như thầm cảm ơn nhưng tôi có ý nghĩ hơi “không giống ai” chút nào. Thực ra, ngoài những trang hồi ký trung thực, viết lên sự thật để thế hệ sau hiểu rõ về tội ác của Cộng Sản, còn đa số là chỉ viết hồi ký để phân trần về sự thất bại một thời nên kể lể về “cái tôi” cũng nhiều, rồi oán than trách móc, kể khổ đủ điều đôi khi còn phải mời cả gánh hát “ Thanh Minh Thanh Nga” ra trình diện bà con nữa …

Phần tôi, tôi không bao giờ nghĩ là chúng ta thất bại mà chúng ta đang thắng, dân tộc chúng ta là người chiến thắng cuối cùng và vứt bỏ chủ nghĩa Cộng sản vào cái giỏ rác của lịch sử! Tôi chưa viết Hồi ký là như thế mà giành hết tâm sức vào việc hoàn chỉnh bộ lịch sử dân tộc để thế hệ con cháu Việt Nam “Tìm về Nguồn cội Dân tộc”, để biết mình là ai, từ đâu đến và từ đó biết mình sẽ phải làm gì cho quê hương đất nước Việt Nam mình. Vấn đề phục hưng bản sắc văn hoá truyền thống Việt để gột rửa tàn dư của “cái gọi là văn hoá nô dịch Mác Lê “quái đản”, cực kỳ nguy hiểm kia đã bị Cộng sản nhồi nhét từ gần 2/3 thế kỷ qua lại càng cấp thiết hơn bao giờ.

Hôm nay nhân dịp nói chuyện tại Tượng đài Chiến sĩ kỷ niệm 32 năm ngày mất nước nên không kịp đến tham dự “Bữa cơm Cay đắng” do Tổng hội Cựu sinh viên Quốc gia Hành chánh và thân hữu tổ chức để nhớ lại những bữa cơm ‘đắng cay’ của một thời mất mát thương đau. Đồng thời nhắc nhở chúng ta “vui xuân đừng quên nhiệm vụ” đấu tranh cho dân chủ tự do mang lại ấm no hạnh phúc thực sự cho hơn 84 triệu đồng bào Việt Nam chúng ta. Trong bữa cơm cay đắng ôn lại kỷ niệm và đọc thơ tù cho anh em đồng môn Quốc Gia Hành Chánh và thân hữu, tôi không đến được nên mới viết những tản mạn tâm tình “Đoạn Trường .. Bất Khuất” này như để tạ lỗi cùng anh em.

Thôi, để xin tặng anh em bài thơ “Ngày về” mà bạn tôi, thi sĩ Trần Thúc Vũ đã viết tặng tôi cũng như viết cho chính Trần Thúc Vũ:

Mai ta về cùng em
Sương Thu buồn đẫm tóc
Con đường xanh bóng đêm
Thoảng hương rừng lá mục…

Cầm tay nhau còn ngờ
Sầu vẫn đầy khoé mắt
Lệ xưa chưa kịp khô
Trái tim còn quặn thắt …

Vòng tay chưa kịp đan
Bấy nhiêu năm đà mất
Lòng này chưa kịp thơm
Đã cuối tuần trăng khuyết …

Đôi ta tình còn nồng
Sao đời sương tuyết phủ
Mắt em xưa còn trong
Sao vương chiều lá đổ …

Dẫu không tròn tuổi mộng
Ta cho nhau tình sâu
Tình sâu và nghĩa nặng
Can chi mà đớn đau …

Thế nhưng, ngày về mỗi người một cảnh dù rằng “Lệ xưa chưa kịp khô, Trái tim còn quặn thắt. Vòng tay chưa kịp đan, Bấy nhiêu năm đà mất. Lòng này chưa kịp thơm, Đã cuối tuần trăng khuyết!”. Ôi cái ngày anh về mà “Em băng giá ướp trong từng hơi thở, và chia xa đến cả mắt em nhìn …” thì “còn gì nữa đâu, trăng mờ đã lâu!”. Thôi thì “Người xưa hờ hững, thì … thì Ta say một mình!.

Xin cảm ơn em đã cho ta bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu hy vọng thế cũng là quá đủ rồi… Cám ơn em, cám ơn cũng vì anh mà em đã khổ thật nhiều. Em cũng đừng buồn … Khóc đi em yêu dấu, cho vơi bớt niềm đau! Có gì đâu em chuyện nhỏ mà, hơn hai mươi năm anh cô đơn chiếc bóng, ăn chay nằm đất thì bây giờ “Thân trai mười hai bến nước” trong nhờ đục chịu dứt khoát là không lóng phèn. Có gì đâu, chuyện nhỏ mà em … ”.

Khi Anh về nắng vàng nghiêng đỉnh tháp
Và chim muông che phủ sớm mai hồng
Mây tình cờ trong một thoáng thinh không
Có lửa thắp giữa nghìn trang sử biếc …

Có sương khói trôi trên dòng nhã nhạc
Có vô cùng trong bóng lá mơn xanh
Có cả non cao trong bỗng chốc ân tình
Cho mắt nhớ giấu đi những ngày đá tảng …

Và một sớm hồn nhiên nở xoà cánh mộng
Đưa anh về trên những dấu chân xưa
Hàng búp non thơm ký ức không ngờ
Cho mắt biếc giữ mây trời nán lại …

Em hiu hắt cho lòng ta se tái
Mây hồng kia thoắt chốc có tan đi
Cả ngàn năm đày đoạ kéo nhau về
Cho lá úa phủ đầy trên lán cỏ …

Em băng giá ướp trong từng hơi thở
Và chia xa đến cả mắt em nhìn …
Có mùa thu nào bão táp trong em
Cho bóng núi xanh xao giữa lòng nghi hoặc !?

Những chiều cuối năm ở San Diego, thành phố miền Nam California với những kiến trúc hơi cổ xưa trên đồi thoai thoải, khí trời se lạnh lúc đêm về làm “buốt giá đôi vai” khiến ta nhớ lại một Đà Lạt mù sương. Tự nhiên tôi nhớ tới những mùa Đông, những cái Tết chân cùm tay xích trong xà lim ngục tù cộng sản. Nằm trong xà lim biệt giam, cùm còng đói ăn khát uống thì sự chịu đựng nỗi đớn đau khốn khổ về thân xác đã đành cũng chẳng có gì phải nói nhiều. Nỗi đau dằn vặt tâm tư, những thao thức, trở trăn trăn trở mới thực sự thấm thía, ray rứt lòng người, gậm nhấm tâm tư từng ngày từng giờ, từng phút, từng giây …

Nằm một chỗ dửng dưng nhìn bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông qua đi cũng như cuộc đời con người có sinh lão bệnh tử, một ngày có sáng trưa chiều tối … Thế nhưng, thấm thía nhất là những buổi chiều chầm chậm qua đi trong đời con người ta, nhất là những chạng vạng tối là những gì hiu hắt, hắt hiu nhất khiến lòng mình chựng lại. Nỗi buồn bỗng ập tới, thấm thía lắng đọng tâm tư, buồn đến nỗi chịu không nổi, nằm trong cùm mà bỗng dưng muốn hét lên:

Chiều nay sao nhớ quá,
Tà áo trắng xưa bay …
Tình yêu chừ xa quá
Buồn này ai có hay!?

Chiều nay sao nhớ quá
Ngồi nhìn mây trắng bay
Chợt thấy buồn chi lạ
Trên quê hương lưu đày …

Nỗi khổ đau dằn vặt nhất chính là mình cảm thấy buồn chi lạ khi thấy mình xa lạ ngay trên quê hương khốn khó của mình! Không xa lạ sao được khi bỗng dưng đất trời như xụp đổ dưới chân chỉ trong một ngày một giờ … Chung quanh ta là những gì xa lạ, một rừng cờ rực đỏ màu máu, trên tường chỗ nào cũng thấy khẩu hiệu đỏ chói, bảng hiệu công sở ngay cả cả tiệm buôn cũng một màu máu đỏ rực … và hàng ngàn anh em chúng ta đã bị xử bắn ngay trong cái ngày mà chúng gọi là “Ngày vui đại thắng”. Chính quyền Cộng hoà Miền Nam Việt Nam rêu rao nào là giải phóng dân tộc, nào hoà bình, hòa giải, hòa hợp. Chúng kêu gọi quân cán chánh Việt Nam Cộng Hòa ra trình diện, chính quyền “cách mạng” sẽ khoan hồng không có việc trả thù nên hàng trăm ngàn sĩ quan viên chức chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã chuẩn bị khăn gói mang thức ăn đủ mười ngày học tập rồi về đoàn tụ với gia đình làm lại cuộc đời mới! Thật sự là không phải chúng ta tin vào lời hứa của Cộng sản nhưng cuộc cờ đã tàn, chúng ta phải buông súng trong ngao ngán nghẹn ngào tức tưởi, không trình diện không được nên đành nhắm mắt cố tin vào những điều chúng hứa, may ra! Thế rồi hàng trăm ngàn tù nhân đã phải chịu đựng sự trả thù từng ngày từng giờ trong các trại tù ngút ngàn nơi rừng sâu nước độc. Chúng ta đã chịu đựng sự hành hạ thân xác, lao động cật lực trong suốt năm mười, mười lăm năm cho đến lúc sức tàn lực tận, thân tàn ma dại mới được phóng thích trở về. Chủ trương thâm độc này không chỉ nhằm vào cá nhân chúng ta mà còn triệt tiêu cả gia đình thân nhân của chúng ta. Gia đình nào cũng mòn mỏi suy kiệt không còn một chút tài sản, con cái của chúng ta không đủ điều kiện để ăn học, phải bỏ dở việc học hành trở thành giai cấp tận cùng của xã hội, công dân hạng hai của cái chế độ gọi là “ưu việt xã hội chủ nghĩa”!

Thống kê của quốc tế cho biết hơn 165 ngàn người đã bỏ thây vì đói khát tật bệnh trong các trại tù khắc nghiệt của chế độ Cộng Sản. Những cái tên như Cổng trời vùng núi rừng Tây Bắc, những Đầm Đùn, những Thung lũng tử thần A 20 giáp biên giới Việt Lào … thực sự là những địa ngục trần gian của cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa”! Chủ trương triệt tiêu giai cấp đối kháng của cộng sản Việt Nam rút ra từ kinh nghiệm của cộng sản Liên Sô đối với giai cấp phong kiến, giai cấp tư sản thời Nga Hoàng. Cái gọi là “thiên đàng xã hội chủ nghĩa” trên thực tế chỉ là thiên đàng của giai cấp mới bao gồm những đảng viên cộng sản với những đặc quyền đặc lợi, tha hồ bòn rút của cải, cưỡng đoạt cướp bóc trắng trợn tài sản của đại bộ phận nhân dân tận cùng xã hội đang “Làm chủ” mồ hôi nước mắt của chính họ.

Ngay sau ngày xâm chiếm miền Nam, cộng sản đã rêu rao “Nhân dân làm chủ, Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý” thoạt nghe, một số thành phần lao động trong chế độ trước có vẻ hí hửng ra mặt. Nó đánh đúng vào tâm lý mặc cảm thua sút thấp kém của giới này nên bao nhiêu người đã đóng góp công sức xây dựng xã hội mà mình làm chủ. Để rồi mấy chục năm sau hết đời cha đến đời con mới nghiệm ra rằng đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý hết thì mình làm chủ cái gì đây? Cuối cùng chỉ làm chủ mồ hôi nước mắt của mình mà thôi nên mới có cảnh thảm thương nhức nhối là nhiều khi ông cha sắp chết còn thều thào trăn trối nhắc con cháu cố gắng lo chạy chọt cho xong cái … cái “hộ khẩu” để có tem phiếu mua hàng, con cái được học hành … Cho đến bây giờ mới thấm thía vì sao tự xa xưa dân gian đã truyền tụng câu ru con của bà mẹ Việt Nam: “Con ơi mẹ bảo con này, cướp đêm là giặc cướp ngày là quan …”.

Hơn 84 triệu dân Việt đang bị bọn cướp ngày là bọn cường quyền đỏ đang câu kết với tư bản nước ngoài để bóc lột hàng triệu công nhân nghèo khổ. Chúng cấu kết với bọn xã hội đen đánh đập dã man những chiến sĩ dân chủ, trấn lột công khai, cướp bóc trắng trợn nhà cửa đất đai của hàng triệu dân oan khắp nước trong cái trại tù vĩ đại gọi là Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Đây là một tội ác chưa từng xảy ra trong lịch sử Việt và sự xụp đổ của chế độ cộng sản là bắt buộc phải xảy ra. Những điều cộng sản nhồi nhét vào đầu óc thanh niên nhân dân nào là dân chủ tự do, là nhân dân làm chủ, là “Chỗ nào có áp bức, chỗ đó có đấu tranh” thì trong nay mai, nhân dân sẽ đứng lên tranh đấu giành lại dân chủ tự do, giành lại cơm áo và quyền sống của một con người. Ngày giờ toàn thể nhân dân đấu tranh lật đổ chế độ độc tài áp bức Cộng sản sẽ xảy ra trong một tương lai không xa. Một khi đồng bào trên toàn quốc đứng vùng lên đáp lời sông núi, công nhân, nông dân, thanh niên sinh viên đồng loạt xuống đường biểu tình thì chế độ Cộng sản sẽ tiêu vong. Đó là một tất yếu lịch sử không thể đảo ngược được.

Đã bao nhiêu cái tết qua đi, biết bao người thân thương xưa cũ không còn nữa, bao nhiêu chiến sĩ vô danh hy sinh vì đại nghĩa, bao nhiêu đồng bào tử nạn trên đường đi tìm tự do, bao nhiêu chiến sĩ đã chết tức tưởi trong ngục tù Cộng sản và hàng trăm chiến sĩ đấu tranh cho tự do dân chủ đã bị Cộng sản xử tử hình!

Hơn 84 triệu đồng bào Việt Nam mình đang dở sống dở chết trong cái trại tù khổng lồ được gọi là nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam! Sau ba mươi hai năm dài thăm thẳm, tình hình chính trị Việt Nam đang biến chuyển sang một khúc quanh lịch sử, quyết định sự tồn vong của chế độ cộng sản Việt Nam. Cuộc chiến không còn như xưa mà toàn dân chống cộng, phong trào dân chủ trong nước ngày càng lớn mạnh như trào dâng thác đổ. Cộng sản điên cuồng đàn áp các chiến sĩ dân chủ nhưng càng trấn áp chúng càng thất bại về chính trị.

Hành động thô bạo bịt mồm linh mục Nguyễn văn Lý trước toà đã là hồi chuông báo tử của chế độ. Chưa bao giờ dư luận của cả loài người tiến bộ trên thế giới nhất loạt lên án chế độ độc tài phi nhân tàn bạo đã bịt mồm khoá miệng người dân. Hàng ngàn đồng bào Việt Nam hải ngoại đã xuống đường biểu dương sức mạnh của cộng đồng người Việt tự do chống cộng. Một rừng cờ vàng từ Nữu Ước, Hoa Thịnh Đốn đến Little Sài Gòn, từ Gia Nã Đại, Úc Châu đến cộng đồng Âu Châu đã thể hiện khí thế đấu tranh thống nhất hành động của cộng đồng Việt Nam tự do ở hải ngoại. Lịch sử ghi nhận một cộng đồng Ba Lan ở hải ngoại đã cùng với người dân trong nước đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản chuyển đổi lịch sử Ba Lan … Ba triệu đồng bào Việt Nam hải ngoại chúng ta nhất định sẽ làm hết sức mình để chuyển đổi vận mệnh của dân tộc.

Giờ lịch sử đã điểm
Tất cả cho tiền tuyến Việt Nam
Đại nghĩa tất thắng hung tàn
Chí nhân phải thay cường bạo.

Đã đến lúc tất cả người Việt Nam trong và ngoài nước, chúng ta cùng đứng lên giương cao ngọn cờ chính nghĩa dân tộc đấu tranh giành lại dân chủ tự do, giành lại quyền sống làm người. Chưa bao giờ Công luận quốc tế lại ủng hộ công cuộc dân chủ hoá Việt Nam bằng lúc này. Chưa bao giờ lòng dân trong và ngoài nước muôn người như một cùng thống nhất hành động quyết tâm đứng lên lật đổ bạo quyền.

Hàng triệu công nhân bị bóc lột, hàng triệu dân oan bị cường hào đỏ, tư sản đỏ bóc lột tận xương tuỷ. Quy luật cuộc sống, tức nước vỡ bờ một khi nhân dân không chịu đựng được nữa sẽ đứng lên biểu tình, đình công bãi thị trên khắp đất nước như trào dâng thác đổ, cuốn trôi đi những những cặn bã rác rưởi của chủ nghĩa cộng sản vô thần phi nhân độc tài đảng trị. Hậu phương hải ngoại muôn người như một, đoàn kết một lòng yểm trợ tinh thần vật chất cho tiền tuyến Việt Nam đấu tranh đến thắng lợi cuối cùng. Một ngày mai tươi sáng, một mùa Xuân Dân tộc sẽ đến với toàn thể đồng bào chúng ta trong nay mai.

Có một Việt Nam giữa lòng thế giới,
Việt Nam sống mãi trong mỗi chúng ta …
Thương qúa Việt Nam quê cha đất Tổ,
Dân tộc vùng lên Tổ quốc trường tồn …

Ta đứng vững ngay giữa lòng thế giới,
Bằng đôi chân, bằng nội lực chính mình …
Chờ quê hương tràn ngập ánh bình minh,
Để sống lại bao tự tình dân tộc …

PHẠM TRẦN ANH

Comments

Leave a Comment

Powered by themekiller.com anime4online.com animextoon.com apk4phone.com tengag.com moviekillers.com