RFA “Hòa thượng Thích Thanh Tịnh: Vị chân sư bị mù lòa bởi đòn thù cộng sản” Đàm Ngọc Tuyên

2 tuần ago
22 Views

Hòa thượng Thích Thanh Tịnh: Vị chân sư bị mù lòa bởi đòn thù cộng sản
Đàm Ngọc Tuyên

Phước Bửu Tự tọa lạc tại xã Phước Bửu, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, ngày Mùng 6 Tết vừa qua, trong nỗi tiếc thương phát đi tang báo: Đại lão Hòa thượng Thích Thanh Tịnh vừa viên tịch, (kèm chương trình tang lễ, do chùa này chủ trì).

Phước Bửu Tự là một trong rất hiếm những ngôi chùa của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN), còn tỏa khói hương, còn thanh âm tiếng chuông ngân vang mỗi sáng tinh sương, mà chưa bị chính quyền triệt hạ, như rất nhiều chùa chiền ở Việt Nam, phải chịu cảnh bi đát, kể từ sau ngày 30/4/1975. Đặc biệt, là cái gai trong mắt chính quyền, nên Phước Bửu Tự từng bị “kẻ xấu”, lén lút phóng hỏa thiêu rụi, thời điểm nhiều năm về trước.

Năm 1981, là thời điểm ĐCS Việt Nam thành lập một tổ chức trá hình Phật giáo, với danh xưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN), nhằm biến một đạo giáo từng là quốc giáo (ở VN), thành công cụ chính trị. Thời điểm này, họ bằng mọi thủ đoạn, đã gia tăng việc triệt hạ những chùa chiền, mà những Tăng, Ni trụ trì không chịu ước thúc, vẫn kiên định là tu sĩ của GHPGVNTN.

Hẳn nhiên, triệt hạ chùa chiền, đi kèm với bách (giết) hại Tăng, Ni không tu theo đảng. Trong hằng hà bi án thương tâm, mà Tăng, Ni chịu khổ nạn, cho đến tận hôm nay (và chưa có dấu hiệu ngừng lại), thì Hòa thượng (HT) Thích Thanh Tịnh, người vừa viên tịch, là một trong những nhân chứng sống cho tội ác đàn áp tôn giáo nói chung của chính quyền cộng sản Việt Nam.

Bức ảnh đăng kèm bài viết này, ghép chung từ 3 bức ảnh, đều có liên quan đến HT Thích Thanh Tịnh. Phía trước, bên trái là hình chân dung của HT. Bên phải là “Bản Vinh Danh”, được Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất (Hoa Kỳ) vinh danh công đức của HT, trong công cuộc vì tương lai một Việt Nam có dân chủ, nhân quyền.

Người sư mặc áo vàng, ở trung tâm, ngồi xe lăn, chính là Hòa thượng Thích Thanh Tịnh, chụp cùng trụ trì Phước Bửu Tự, Thượng tọa Thích Vĩnh Phước (trái), tác giả (giữa), và nhạc sỹ Triệu Mây, hồi tháng 9/201. Trong một lần khi chúng tôi viếng chùa Phước Bửu, vấn an sức khỏe HT, cũng như được HT xác nhận bằng cách gật đầu, khi tất cả cùng nghe Thượng tọa Vĩnh Phước lược kể những khổ nạn mà HT Thanh Tịnh đã trải qua.

Chúng tôi với tâm niệm, sẽ góp nhặt những vỡ đau trên đường tu hướng Phật tích thiện của HT, biên tập cùng với những biến cố của Phật giáo. Nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng có dự định tương tự, nhưng chúng tôi thật có lỗi, khi công việc biên soạn chủ quan trễ nải, thì hôm nay, vị sư chân tu đức độ HT Thanh Tịnh đã thâu thần viên tịch.

Bên cạnh lược kể của Thượng tọa Thích Vĩnh Phước, chúng tôi còn may mắn được một người bạn tri kỷ của HT Thanh Tịnh, tường minh thêm về vị sư này. Chúng tôi nay xin ghi lại, như nén tâm hương kính viếng anh linh Hòa thượng. (Và cho tất cả chúng ta cùng được biết, mà thành kính mặc niệm cho người vừa mất.)

Nhà thơ Trương Hùng Thái (còn có bút danh Nguyễn Trì, Lều Gió), là bạn tri kỷ, đồng thời, đồng quan, thì nhà thơ Lều Gió còn là bạn đồng tù khổ sai cộng sản với HT Thanh Tịnh, trong cùng chung vụ án, mà rất nhiều thành phần tinh hoa trí thức, bao gồm tu sĩ nhiều tôn giáo ở miền Nam Việt Nam, bị chính quyền cộng sản Việt Nam tiến hành đàn áp, bắt bớ, tù đày vô tội vạ, hồi cuối thập niên 70, thế kỷ trước.

Sau ngày chính quyền Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử bởi cộng sản Bắc Việt, thì số phận của hầu hết người dân ở phía Nam vĩ tuyến 17, vô cùng bi đát, hoặc tù tội, hoặc tan nhà nát cửa, hoặc cả hai. Là một tu sỹ thành viên của GHPGVNTN, nhưng HT Thanh Tịnh vẫn bị chính quyền CSVN bắt giam, tù ngục đến 2 lần.

Trong chốn lao tù CS, ông đã bị tra tấn đến mù lòa đôi mắt, bằng cách bị trói đứng, mắt ngang tầm chói nóng của bóng đèn cao áp, trong lần thứ 2, khi CS tống ngục ông, trong vụ án với cáo buộc mơ hồ “lật đổ chính quyền nhân dân” vào năm 1981, mà câu chuyện trở thành cáo buộc ấy, toàn bộ do người cộng sản tạo dựng mà thôi.

Trước năm 1975, khi chưa xuất gia, HT Thích Thanh Tịnh có tên thật là Hoàng Văn Giang. Quảng Trị là quê hương nơi chôn nhau cắt rốn của ông, với địa danh cụ thể, được nhắc đến trong ca khúc “Trên bốn vùng chiến thuật” của Trúc Phương: “Gio Linh đón thây giặc về làm phân xanh lá…”. Ông từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Thông Tin của chính thể VNCH. Bên cạnh đó, ông còn là chủ bút của tờ báo Đông Phương, một thời.

Khi ông bị tống tù lần hai, họ giam ông ở Chí Hòa, rồi đưa về trại Đồng Hòa, hướng ngã ba Bình Long đi vào gần sát biên giới Việt – Cam (thuộc tỉnh Sông Bé cũ – nay là tỉnh Bình Phước). Sau cùng, ông bị đưa về trại tù A20, ở Xuân Phước, tỉnh Phú Yên.

Trại tù A20 còn có tên gọi “Trại Trừng Giới”, “Trại Kiên Giam” nằm trong mật khu Kỳ Lộ. Những địa danh do người tù bởi cộng sản, đặt cho nơi này như đồi Vĩnh Biệt, Thung Lũng Tử Thần,…, đã lột tả mức độ sự khắc nghiệt, sự ngược đãi, sự hành hạ mà chính quyền thông qua bọn cai tù bất lương, đã trút lên thân thể những người tù chính trị nhưng vô tội này. Những thân thể vốn đã ốm yếu bởi bệnh tật, bởi đói khát, mà trường hợp HT Thích Thanh Tịnh, là một trong những nhân chứng sống tố cáo tội ác kinh hoàng ấy.

Cùng vụ án với ông, có rất nhiều Tăng sĩ, Cha xứ, hay thành phần trí thức khác, ở miền Nam cũng bị từ đày, đến hơn 100 nhân mạng. Điển hình như thầy Thích Tuệ Sỹ và thầy Lê Mạnh Thát (kêu án tử hình, sau giảm án chúng thân, và phóng thích – theo cách gọi bởi chính quyền csVN); thầy Thích Nhật Ban, thầy Thích Đức Nhuận, nhà thơ Trương Hùng Thái (Nguyễn Trì),…

Có trường hợp Tăng sỹ còn bị tra tấn đến chết, trong nhà tù, như Hòa thượng Thích Thiện Minh, vào thời điểm cuối năm 1978, Giáo hội xin nhận thi hài làm lễ an táng, cũng bị từ chối.

Bản tin của đài BBC London phát ngày 18/10/1978, như sau: “Hòa Thượng Thích Thiện Minh, chiến lược gia của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, người đã từng ở tù trong cả ba chế độ, hôm 17 tháng 10 năm 1978 đã bỏ mình trong một nhà tù, của cộng sản, tại thành phố Hồ Chí Minh.”

Lao tù tra tấn hơn mười năm, vẫn không lay động được tâm thế của bậc chân tu, một lòng vì Phật pháp, phổ độ chúng sinh, nguyện hiến dâng sự sống còn tại thế cho một Việt Nam thật sự có độc lập, cho dân tộc của ông thật sự có tự do, dân chủ. Cho nên, HT Thanh Tịnh buộc được phóng thích bởi bàn cờ chính trị của chính quyền csVN.

Bên cạnh đó, sức khỏe của HT bị tra tấn suy sụp hoàn toàn, với hàng chục bệnh tình đặc biệt nghiêm trọng, như tiểu đường đã biến chứng, cao huyết áp,… Nên chọn phóng thích một “tu sĩ bị tra tấn thành phế nhân”, sẽ được tiếng “nhân đạo”, theo cách nghĩ của họ, trong đường lối tuyên truyền và đối ngoại, vốn dĩ, hơn là để chết trong ngục tù.

Sau khi được thả ra, HT Thanh Tịnh không còn bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, như một người vô tổ quốc. (Đây là cách mà chính quyền vẫn hành xử với tù nhân chính trị lâu nay, để gây khó dễ, nhằm quản thúc khéo, hạn chế, tước đoạt quyền tự do đi lại của người dân). Đầu tiên, ông tìm về, xin tá túc ở Phước Huệ Tự (Thị xã Bảo Lộc, Lâm Đồng) do thầy Thích Thái Thuận trụ trì.

Tuy nhiên, không muốn vì sự hiện diện của ông, khiến cho trụ trì Phước Huệ Tự và tăng chúng phải chịu sự sách nhiễu bởi chính quyền sở tại. Cũng như, có lẽ ông gieo “PHƯỚC” vừa đủ tạo thành “duyên”, với những chùa tự bắt đầu bằng chữ “PHƯỚC” chăng, nên HT gặp được trụ trì Phước Bửu Tự, nên được TT Thích Vĩnh Phước cung thỉnh ông về Xuyên Mộc, cùng tăng chúng nơi này, hết lòng chăm lo, phụng dưỡng ông, tính ra cũng đà 20 năm có lẻ…!

Trước thực trạng Phật pháp nước nhà, ngày càng suy vi, băng hoại, lạc vào ma đạo, bởi cái tổ chức GHPGVN, núp bóng Đức Phật, đã không xiển dương Phật pháp, mà còn làm điều tác tệ, mị hoặc tham nhũng, bòn rút đức tin tín đồ, phục vụ cho đảng phái cai trị nhân dân, tổ quốc VN. (Nhưng lại chịu sự lệ thuộc hoàn toàn vào đảng cộng sản Trung Quốc, dưới mỹ từ trí trá: “thắt chặt tình hữu nghị với bạn 16 chữ vàng 4 tốt”), thì với những khổ nạn đường tu vừa lược kể, nhưng chẳng thể lay chuyển được tâm thế của Hòa thượng Thích Thanh Tịnh, với duy thức kiên định đức tin Phật pháp chiếu rọi, sẳn sàng xả thân cho một tổ quốc Việt Nam, cho đồng bào của ông thật sự có độc lập, tự do, dân chủ thật sự trong tương lai. Cho nên, sẽ không quá nếu có gọi Hòa thượng Thích Thanh Tịnh là một trong những vị chân sư, có tâm Phật sáng thiên thu, dù cá nhân ông mù lòa bởi chính quyền cộng sản giam cầm tra tấn thành tàn phế.

Giờ thì, mọi khổ đau trần thế thôi ở lại, đã bái biệt nhà sư trên đường về cõi Phật. Xin được kết thúc bài viết, bằng tứ thơ “Nam Kha Mộng”, được viết bởi Sadi Du Huyền ở Phước Bửu Tự, để kính tiễn đưa Hòa thượng Thích Thanh Tịnh, một dặm trường:

“Thịnh suy suy thịnh Nam Kha mộng
Danh lợi tiền tài cũng về không
Cửa tùng áo vải rau dưa mặn
Tỏa Đức yêu thương tựa trăng rằm”.

Comments

Leave a Comment

Powered by themekiller.com anime4online.com animextoon.com apk4phone.com tengag.com moviekillers.com